Đàn chim cầu Ô Thước (phần cuối)

Thảo luận trong 'Chuyện tình yêu' bắt đầu bởi Ngoc Sang, 21/1/17.

  1. Ngoc Sang

    Ngoc Sang Member

    • 742 Bài viết
    • 9 Được cảm ơn
    Ba năm trôi qua nhanh chóng. Tôi trở về nước thăm nhà. Người đầu tiên mà tôi muốn gặp không ai khác ngoài Nhân. Không biết anh đã thay đổi thế nào rồi? Nhân có còn đợi tôi? Anh có như chú chim khách ở cầu Ô Thước ngày nào anh từng kể không?

    Chiều đó, vừa đến cửa, tôi đã thấy anh đang ngồi chơi cùng một đứa bé xinh xắn. Đứa bé chập chững gọi anh ba ba một cách trìu mến.

    [​IMG]

    Tôi đứng lặng nhìn anh, và anh cũng nhìn tôi. Anh mời tôi vào nhà nói chuyện.

    - Con anh à?
    - À …ừ!
    Tôi cười nhẹ.
    - Ừ, cũng phải, ba năm rồi còn gì? Có nhiều điều thay đổi! Sao anh không báo cho em biết? Thế cô ấy đâu rồi?
    - Anh xin lỗi, vì anh nghĩ em bận quá. Cô ấy đi công tác xa chưa về! Em và Huân vẫn vui chứ?
    Tôi ngập ngừng, trả lời mà lòng đau như cắt:
    - Vẫn tốt anh à!
    - Ừ, thế thì anh mừng rồi!
    - Thôi, em về! Còn nhiều chuyện phải lo …
    - Em không ở lại chút nữa sao?

    Anh nhìn tôi, ánh mắt buồn bã. Bao nhiêu năm không gặp mà sao giờ trở nên xa lạ đến thế này. Không có vồn vã ôm chầm, không có nước mắt mừng mừng tủi tủi, chỉ có lặng lẽ đến xót xa. Tôi từ chối và hẹn anh dịp khác rồi vội vã quay lưng đi. Tôi không dám ở lâu, không dám hỏi nhiều về vợ anh nữa vì sợ mình không thể kìm nén được cảm xúc. Tôi nghe nghèn nghẹn nơi lồng ngực, nước mắt chỉ muốn trào ra. Anh không lên tiếng gọi tôi, cũng như trước đây khi tôi ra đi, anh không tiễn. Anh chỉ đứng nhìn dáng tôi chạy đi vội vã.

    Tôi vẫn nhớ câu nói của anh trước khi rời quán : “Anh chỉ ước, một lần nàng Chức Nữ cúi xuống lau nước mắt cho đàn chim khách, và khóc vì những chú chim tội nghiệp đó!”. Có lẽ khi nàng Chức Nữ muốn cúi xuống khóc cho chú chim buồn thì chim đã bay đi mất rồi.

    Ừ, Nhân cũng chỉ là Nhân. Anh không phải chú chim cầu Ô Thước. Cơn mưa tháng Bảy chỉ đơn giản là cơn mưa thôi …

    ****
    Khi Thanh đi rồi, Nhân nhìn theo mãi không rời, cũng y như cái ngày Thanh ra đi trước đây. Nhân đã đến rất sớm, lặng lẽ đứng nhìn Thanh ở một góc khuất mà nghe lòng đau nhói. Nhân không thể gặp Thanh để nói rõ một lời yêu vì tình nghĩa bạn bè với Huân. Anh cũng không thể nói với Thanh rằng đứa bé chỉ là con nuôi của mình. Khuôn mặt của Thanh vẫn không nhiều thay đổi sau ba năm, đẹp nhưng buồn.


    Mưa tháng Bảy vẫn rơi, trên cao, có lẽ, đàn chim khách cầu Ô Thước vẫn đang âm thầm khóc một mình.

    Tác giả: Hà Thanh Phúc
    Hết
    Last edited: 21/1/17

Chia sẻ trang này