Đàn chim cầu Ô Thước (phần 3)

Thảo luận trong 'Chuyện tình yêu' bắt đầu bởi Huyền Trân, 20/1/17.

  1. Huyền Trân

    Huyền Trân Member

    • 104 Bài viết
    • 0 Được cảm ơn
    Trái với sự tưởng tượng của tôi, Huân bất ngờ nhưng không có vẻ vui mừng

    - Em sang đây từ khi nào?
    - Mới hôm kia, sau khi sắp xếp mọi thứ, em tìm anh ngay!
    - Em làm gì ở đây?
    - Em làm việc! Công ty của em ở X.!
    Anh không nói gì nữa.
    - Anh sao vậy? Anh không thấy vui khi em sang đây sao?
    - Không … Chỉ là quá đột ngột thôi!

    Thì ra Huân đã có người con gái khác. Cô không biết tôi là người yêu của Huân ở Việt Nam, chỉ biết tôi là bạn rất thân của anh ấy …

    [​IMG]

    Lẽ ra tôi nên tát vào mặt Huân một cái và lật trắng sự giả dối của Huân. Lẽ ra, tôi nên tìm cô gái và phải nói với cô gái rằng tôi đã phải chờ đợi Huân và cố gắng bằng mọi cách để sang được đây chỉ vì yêu Huân. Nhưng rồi tôi cũng chỉ cười, cười mà lòng đau tan nát.

    Có lẽ, sẽ không bao giờ tôi gặp lại con người ấy. Vậy thì tôi từ bỏ tất cả sang đây để làm gì khi không còn Huân nữa. Trong suốt chuyến tàu đi về, tôi cứ nghĩ, nghĩ mãi. Vì sao? Vì sao tôi có thể chờ đợi Huân còn anh thì không? Tại sao anh lại bỏ rơi tôi trong khi tôi mòn mỏi dành hết tình yêu cho anh.

    Tôi không thể trở lại Việt Nam ngay lúc đó vì đã ký hợp đồng với công ty. Tôi cũng không muốn mọi người nhìn tôi như kẻ bất tài, chỉ vì tình yêu mà hủy hoại đi sự nghiệp của mình.

    Khoảng thời gian ở Mỹ, tôi mới nhận ra thế nào gọi là cô đơn. Tôi không có Nhân bên cạnh, không có những buổi tối thứ bảy ngồi cạnh anh và nhấm nháp café.

    Những khi bệnh, tôi phải một mình đi bác sĩ. Tôi phải uống nước cam pha sẵn trong chai ở tủ lạnh. Tôi phải uống nước cam pha sẵn trong chai ở tủ lạnh. Không còn một bờ vai rộng nào cho tôi dựa vào khi cần. Giây phút đó, tôi chợt nhớ đến Nhân vô cùng.

    Những người đàn ông muốn đến với tôi đều bị tôi từ chối. Tôi thấy lòng mình trở nên lạnh lùng , vô cảm.

    Nhân thi thoảng gọi điện thoại cho tôi. Vẫn giọng nói trầm ấm quan tâm, nhưng sao cách xa vời vợi. Anh thường nói rất ít, và luôn kết thúc cuộc trò chuyện bằng câu hỏi : “Em vẫn hạnh phúc chứ?”. Và tôi trả lời vâng. Tôi không hiểu vì sao mình lại nói vậy. Anh cười và vẫn câu nói cũ: “Chúc mừng em!”. Từng câu như mũi dao nhọn đâm vào tim tôi.

    Những cơn mưa mùa hè nơi đất khách làm tôi nhớ vô cùng câu chuyện buồn anh kể ngày nào, cả dáng anh chạy ào đi dưới cơn mưa ngâu tháng Bảy một mình …

    Tôi bắt đầu có thói quen đi dạo dọc những con phố dưới mưa, và thấm thía cái lạnh tê tái cùng nỗi đơn độc khủng khiếp. Trong mưa, sẽ chẳng ai biết mình buồn. Nước mưa và nước mắt hòa vào nhau nhạt nhòa. Hình ảnh của Nhân lại càng hiện nhiều trong tâm trí, đầy da diết…

    ****
    Hết Phần 3

Chia sẻ trang này