Đàn chim cầu Ô Thước (phần 2)

Thảo luận trong 'Chuyện tình yêu' bắt đầu bởi Huyền Trân, 19/1/17.

  1. Huyền Trân

    Huyền Trân Member

    • 104 Bài viết
    • 0 Được cảm ơn
    Anh chưa bao giờ ngỏ lời yêu tôi và cũng không bao giờ dám có hành động gì không phải với tôi, thậm chí đơn giản là một cái nắm tay. Điều đó làm tôi cảm thấy tôn trọng anh.

    Thỉnh thoảng tôi thấy nghi ngại về tình cảm bản thân mình. Tôi thấy lòng mình nghiêng hẳn về phía anh. Ngồi sau lưng anh, nhìn bờ vai rộng và phảng phất mùi thơm đàn ông rất quen thuộc, tôi chỉ muốn dựa vào đó và ôm anh thật chặt. Nhưng rồi tôi cũng đủ tỉnh táo để nhớ răng, tôi đã có người yêu. Huân cũng đang như tôi, đang rất cô đơn ở Mỹ. Đây là thử thách mà cả hai chúng tôi phải vượt qua.

    Nhóm ba người, tôi, Huân và Nhân học chung ở lớp Anh văng thương mại. Tôi là người nhỏ nhất nên thường được gọi là Bé Út. Còn Nhân lớn hơn tôi hai tuổi nên tôi gọi bằng anh. Chúng tôi nhanh chóng thân nhau như đã biết nhau từ lâu lắm. Khi rãnh, cả ba hẹn hò đi đâu đó.

    [​IMG]

    Một ngày, anh chợt nói với tôi : “Em có biết Huân yêu em?”. Tôi giật mình. Khi anh nói câu ấy tôi mới nhận ra thời gian qua những cử chỉ và tình cảm Huân giành cho tôi rất đặc biệt. Sau một thời gian, tôi đồng ý làm bạn gái Huân. Suốt khoảng thời gian đó, anh luôn là người vun vén cho tình yêu của chúng tôi. Lúc ấy, tôi không hề biết rằng anh cũng yêu tôi. Chỉ đơ giản nghĩ anh là một người bạn tốt.

    Sau đó, Huân đi nước ngoài làm việc. Huân bảo đó là cơ hội lớn, không phải ai cũng may mắn có được. Ừ thì Huân cứ đi đi. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, tin tưởng khoảng cách sẽ không là gì cả khi người ta yêu nhau. Thế là những ngày tháng đơn côi không có Huân cứ nối tiếp.

    Huân hiếm khi gọi điện về. Huân bảo, anh bận lắm, ở nơi đất khách quê người phải cố gắng nhiều nếu không sẽ bị tụt lại phía sau, tất cả sẽ trở thành con số không. Tôi không giận, chỉ thấy thương Huân nhiều hơn. Cũng phải, sống ở nước ngoài làm việc nhiều áp lực. Tôi chỉ ước gì tôi có thể ở cạnh bên Huân để chia sẻ những khó khăn ấy.

    Những lúc cô đơn như thế, tôi luôn nhận được tin nhắn của anh : “Anh qua chở em đi đâu đó nhé!” . “ Anh không đi chơi với người yêu sao? Hôm nay là thứ Bảy”. “Không em chuẩn bị đi, ba mươi phút nữa anh qua!”.

    Rồi anh đến, chở tôi đi dạo khắp phố Sài Gòn, ngồi nghe tôi tâm sự, hát cho tôi nghe những ca khúc tiếng Anh bất hủ.

    Tôi không biết phải làm gì hơn. Cảm giác đi cạnh anh luôn làm tôi cảm thấy hạnh phúc, bình yên. Ít ra, tôi cũng cần một người bên cạnh lúc này. Nhưng lòng tôi vẫn luôn nghĩ về Huân. Đi với anh, tôi thường tự hỏi, giờ này Huân đang làm gì? Huân có nhớ tôi như tôi nhớ Huân không? Công việc bận rộn bên đó có làm Huân mệt mỏi không?

    Cơ hội rồi cũng đến. Tôi được chọn sang Mỹ làm việc tại trụ sở chính của công ty. Tôi vui mừng lên mạng tìm thông tin và biết nơi tôi và anh làm không xa nhau là mấy, chỉ mất khoảng một tiếng đi trên hai chuyến tàu điện ngầm và một quãng đường đi bộ ngắn là đến.
    Tôi muốn gọi điện cho Huân báo tin. Nhưng rồi lại thôi, tôi muốn làm anh bất ngờ. Tôi sẽ âm thầm sang gặp anh, và tưởng tượng cảnh anh sẽ bật khóc vì mừng rỡ khi nhìn thấy tôi và được ôm tôi vào lòng.

    Tất cả những điều đó làm tôi thấy hạnh phúc và háo hức suốt một tháng trước khi đi. Từ khi nhận được tin nhắn báo tin của tôi, anh chỉ nhắn lại một tin duy nhất : “Chúc mừng em”. Không hiểu sao, khi nhận được tin nhắn đó, tôi lại buồn kì lạ. Suốt khoảng thời gian đó chúng tôi chỉ gặp nhau duy nhất một lần.

    Ngày ra sân bay tôi đã đợi anh, đợi rất lâu nhưng anh không ra tiễn. Lòng tôi xót xa như bị ai xát muối. Một nỗi cô đơn đến tột cùng xâm chiếm. Suốt chuyến bay tôi cứ nghĩ mãi về anh rồi thở dài…

    ****
    (Hết phần 2)

Chia sẻ trang này