Đàn chim cầu Ô Thước (phần 1)

Thảo luận trong 'Chuyện tình yêu' bắt đầu bởi Huyền Trân, 18/1/17.

  1. Huyền Trân

    Huyền Trân Member

    • 104 Bài viết
    • 0 Được cảm ơn
    Anh ngồi đối diện với tôi trong một quán café nhỏ. Quán vắng người. Trời đã về chiều, nhưng cả 2 đều không muốn rời quán. Cơn mưa tháng Bảy âm lịch dai dẳng càng khiến lòng người buồn bã hơn. Anh chợt quay sang hỏi tôi :

    - Em có biết về chiếc cầu Ô Thước?
    - Em biết, đó là chiếc cầu được bắc ngang sông Ngân Hà để Ngưu Lang , Chức Nữ gặp nhau mỗi năm một lần bởi đàn chim khách.
    Anh cười buồn :
    - Vậy em đã từng nghe kể về sự tích những chú chim ấy ?
    - Chưa, em chưa nghe bao giờ.

    Anh hớp một ngụm café đen, rồi lơ đễnh nhìn mưa :” Người ta chỉ biết về câu chuyện tình buồn của Ngưu Lang và Chức Nữ nhưng chẳng ai nói về những chú chim ấy cả.”

    [​IMG]

    Anh kể, rằng ngày xưa, những chú chim khách ấy đều từng là con người. Họ cũng từng yêu mãnh liệt như tình yêu giữa Ngưu Lang – Chức Nữ. Chỉ có điều, họ yêu trong thầm lặng, lặng lẽ và vun vén cho chuyện tình cảm của người mình yêu với một người khác. Hạnh phúc của người đó là niềm vui của họ. Để rồi khi chết đi, mỗi người lại hóa thân thành những chú chim khách. Họ bay đi để dõi theo người mình yêu như một người khách ghé ngang, đến và đi, thế thôi.

    Ngưu Lang và Chức Nữ tượng trưng cho mối tình trắc trở, yêu nhau mà không thể ở bên nhau, họ chỉ có thể gặp nhau một lần ngắn ngủi trong năm. Nhưng dù gì, họ cũng là những người yêu và được yêu. Còn chim khách, yêu nhưng không được yêu, nuốt nước mắt một mình.

    Chim khách chết vẫn cầu mong cho người mình yêu được hạnh phúc.

    Thế là mỗi năm, chim khách lại lặng thầm làm chiếc cầu để Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau. Trong cơn mưa ngâu tháng Bảy, không ai biết rằng, nước mắt đó không chỉ của Ngưu Lang – Chức Nữ mà còn là của bầy chim làm cầu Ô Thước. Những giọt nước mắt hạnh phúc vì người mình yêu được xum vầy hạnh phúc và đau khổ cho chính mình.

    Anh kết thúc câu chuyện bằng một giọng trầm buồn rồi khuấy đều ly café nóng, tạo nên một âm thanh buồn tẻ. Cơn mưa tháng Bảy càng lúc càng nặng hạt. Tôi không biết câu chuyện ấy anh nghe ai kể, hay đọc được ở đâu, nhưng những giọt nước mắt của những chú chim cầu Ô Thước cứ ám ảnh tôi mãi.

    Tôi thở dài :
    - Chuyện buồn quá.
    - Ừ!
    Rồi anh chợt lên tiếng :
    - Thôi về đi !
    - Trời vẫn còn mưa mà!
    - Đi trong mưa, sẽ chẳng ai biết mình buồn, anh thích thế!

    Trước khi rời quán anh chợt nói với tôi:

    - Anh chỉ ước, một lần nàng Chức Nữ cúi xuống lau nước mắt cho đàn chim khách, và khóc vì những chú chim tội nghiệp đó.

    Tôi im lặng, nhìn anh nhanh chóng lao lên xe vụt đi. Còn tôi cứ đứng thẫn thờ ở đó, lòng nhói đau, mãi một lúc sau mới bắt taxi về. Đó là lần cuối cùng tôi gặp anh trước khi tôi đi Mỹ.

    Anh yêu tôi. Tôi đủ thông minh để nhận ra điều đó. Những ngày tôi bệnh, một thân một mình tại đất Sài Gòn, anh là người đến chăm sóc tôi. Anh đút cho tôi từng muỗng cháo, khuấy cho tôi từng ly nước cam. Lúc ấy, tôi chỉ thấy ghét anh vì bắt tôi phải ăn nhiều thứ và uống những vốc thuốc đủ màu.

    Khi hết bệnh tôi lại cười xòa và cảm ơn anh vì những gì anh đã làm cho tôi.

    - Anh cứ chăm sóc em như thế này mãi thì bao giờ mới có người yêu?
    - Anh không lo thì em lo làm gì! Con trai giờ chẳng ai kết hôn sớm, anh cũng chỉ mới hai mươi mấy, còn trẻ chán mà.

    ****
    Hết phấn 1
    Hà Thanh Phúc

Chia sẻ trang này