Cho em gần anh thêm chút nữa

Thảo luận trong 'Chuyện tình yêu' bắt đầu bởi hyan, 10/1/17.

  1. hyan

    hyan New Member

    • 20 Bài viết
    • 3 Được cảm ơn
    “Một năm nữa sắp kết thúc, bầu trời đã không còn trong xanh, không còn những vạt nắng nhẹ dịu trải dài nữa. Thu đi rồi, anh cũng rời xa tôi. Anh cướp đi trái tim và trả lại cho tôi những cơn gió lạnh mùa đông, buốt giá, lạnh...lạnh đến tê lòng”

    Một năm nữa sắp trôi qua, bầu trời đã không còn trong xanh, không còn những vạt nắng nhẹ dịu trải dài nữa. Thu đi rồi, nhẹ nhàng, vô hình và … cả vô tâm.

    Những hạt mưa ngoài cửa sổ vẫn lất phất nhẹ bay, dai dẳng, triền miên như bản nhạc bolero trữ trình tôi đang nghe, nhẹ nhàng sâu lắng và đầy cảm xúc. Cơn mưa đầu đông lạnh hơn, vô tình hơn và có gì đó làm con người ta cảm thấy trống trải vô thức ôm lấy bờ vai đang run rẩy. Cơn mưa đến tự nhiên, thầm lặng mà vô tình làm cho cô đơn cứ thế len lỏi khắp trái tim, ngấm vào từng mạch máu lan tỏa lan tỏa rồi kết tụ thành một vỏ bọc vững chắc chỉ sợ ai đó đánh thức tôi từ bên trong đến giật mình, rồi khóc òa lên.

    0805-hinh-1_211047269.jpg

    Để anh bước ra khỏi cuộc đời, là tôi chấp nhận anh sẽ mang theo cả nụ cười và ý nghĩa cuộc sống của tôi. Nhưng lúc ấy liệu rằng nếu vẫn nắm chặt tay anh giữ anh lại thì chúng ta có đủ mạnh mẽ để bước qua số phận, liệu rằng có thể “cãi” lại ý trời.

    Tôi chấp nhận hay nói đúng hơn không có cách nào níu giữ anh ở lại bên mình.

    Mưa cũng trở nên dai dẳng, gió bập bùng. Lời kết của một linh hồn tạm biệt mọi thứ đẹp đẽ của trần gian:gia đình, bạn bè, sự nghiệp và người con gái anh thương…"Anh vẫn sẽ mãi bên em”.

    Anh ra đi, bỏ lại một mình tôi ở thế giới rộng lớn, anh sang thế giới bên kia, một thế giới mà người đời vẫn hay bảo là yên bình.

    truyen-gap-nhau-lai-xa-nhau.jpg

    Anh cũng gửi lại nơi này một mùa gió lạnh.

    Một nỗi cô đơn.

    Tôi gạt nước mắt, nước mắt của tôi sẽ trôi đi vào ngày mưa như hôm nay, như hôm đó – ngày anh bỏ đi.

    Có lẽ, tôi sẽ mãi mãicô đơnnhư thế này hoặc một ngày kia sẽ tìm cho mình một bến đỗ bình yên. Nhưng đó là chuyện của sau này, sông có lúc, người có khúc. Mọi thứ rồi sẽ thay đổi nhưng tình cảm mà tôi dành cho anh vẫn thế, vẫn nguyên vẹn như khi gặp anh, khi ôm anh, khi tôi yêu anh. Nguyên vẹn, trong sáng như ngày nắng vàng hôm đó.

    Nghĩ về thời ấy, tôi chỉ ước sau thời gian có thể ngừng trôi, cho tôi gần anh thêm chút nữa, chỉ một chút thôi với tôi như vậy cũng đủ lắm rồi. Có ích kỷ lắm không? Có mơ mộng lắm không? Vì thời gian chẳng đợi ai bao giờ, biết thế nhưng tôi thà chọn bản thân ích kỷ vẫn muốn được bên anh…"cho em gần anh thêm chút nữa”

Chia sẻ trang này